Tự mình thắp đuốc lên mà đi
Phật dạy:"Tự mình thắp đuốc lên mà đi." Có người sinh ra trong nhung lụa, bước đi nhẹ nhàng như gió lướt trên mặt hồ. Lại có người vừa mở mắt chào đời đã mang theo bao nhiêu gió sương bụi trân, nghèo khó, thiệt thòi, tổn thương đeo đắng không dứt. Người đời gọi đó là số mệnh. Nhưng trong ánh sáng của Phật pháp, mệnh không phải là ban ơn, cũng không là trừng phạt. Không ai ngồi trên cao định sẵn cho bạn một kiếp sống bất công. Mệnh - chỉ là kết quả của nghiệp, và nghiệp - là những hạt giống ta đã từng gieo. Trong vô lượng kiếp, mỗi suy nghĩ, mỗi lời nói, mỗi hành vi đều là một giọt nước rơi vào đại dương nhân quả. Chẳng điều gì biến mất. Tất cả lặng lẽ chảy trôi, thấm vào đất tâm, chờ đủ duyên để nảy mầm có khi là hoa, cũng có khi là gai nhọn. Nhưng điều diệu kỳ là: mệnh không phải là xiêng xích, mà là một cánh cửa. Cánh cửa ấy có thể mở ra bất kỳ lúc nào, nếu bạn chịu quay về bên trong, nuôi dưỡng chánh niệm, tu tâm - sửa mình, và dùng chính khổ đau đã đi qua để làm phân bón ...









