DUNG MẠO CỦA BẠN, CHÍNH LÀ PHÚC KHÍ CỦA BẠN
DUNG MẠO CỦA BẠN, CHÍNH LÀ PHÚC KHÍ CỦA BẠN.
Có những người chỉ cần gặp một lần đã thấy dễ chịu. Không phải vì họ nói hay, cũng không phải vì họ đẹp theo chuẩn nào đó. Mà vì ở họ toát ra một khí rất hiền. Người xưa gọi đó là phúc khí, và phúc khí ấy hiện rõ trên dung mạo.
Dung mạo không chỉ là nét mặt sinh ra đã có. Nó là kết quả, của cách một người đã sống suốt nhiều năm.
• Tâm thế nào thì khí thế ấy.
• Lòng an thì mắt sáng.
• Tâm lành thì nét mềm.
Người hay oán trách thường có ánh nhìn nặng. Người sống biết, đủ thường có vẻ điềm nhiên rất riêng, không ai cũng cảm được.
Phúc khí không làm khuôn mặt hoàn hảo, nhưng làm khuôn mặt có thần. Có những người không cần trang điểm nhiều, không cần ăn mặc cầu kỳ, nhưng đứng vào là thấy ấm. Ngược lại, có người rất chỉn chu, nhưng nhìn lâu vẫn thấy lạnh. Sự khác nhau nằm ở bên trong, không nằm ở lớp ngoài.
Nhìn dung mạo mà biết phúc khí là nhìn tổng thể: Ánh mắt có yên không, nét mặt có thư không, lời nói có mang theo sự tử tế không.
Người có phúc thường ít gấp, ít gồng, ít phải chứng minh. Họ không cần hơn ai, nên nét mặt không căng. Họ sống thuận, nên khí không nghịch.
Dung mạo cũng thay đổi theo năm tháng. Không phải vì tuổi tác, mà vì cách đối diện với đời. Người chịu tu sửa, biết quay về với mình, biết bớt sân si, bớt so đo, thì càng lớn càng dịu. Ngược lại, người sống trong ganh ghét, bất mãn, thì càng lớn nét càng cứng, dù trẻ đến đâu.
Phúc khí không đến từ việc cầu xin cho nhiều, mà đến từ việc sống sao cho đúng. Mỗi lần giữ được một cơn giận, phúc tăng một chút. Mỗi lần nói được một lời lành, khí sáng thêm một phần. Mỗi lần chọn điều tử tế khi có thể chọn điều khác, dung mạo lại mềm đi rất nhẹ.
Rồi đến một lúc, ta hiểu: Dung mạo là tấm gương rất thật của đời sống nội tâm. Không giấu được lâu. Không che được mãi. Thứ hiện ra sau cùng luôn là cách mình đã sống.
Nhìn dung mạo mà biết phúc khí. Không phải để phán xét người khác, mà để tự soi mình mỗi ngày..
Có những người chỉ cần gặp một lần đã thấy dễ chịu. Không phải vì họ nói hay, cũng không phải vì họ đẹp theo chuẩn nào đó. Mà vì ở họ toát ra một khí rất hiền. Người xưa gọi đó là phúc khí, và phúc khí ấy hiện rõ trên dung mạo.
Dung mạo không chỉ là nét mặt sinh ra đã có. Nó là kết quả, của cách một người đã sống suốt nhiều năm.
• Tâm thế nào thì khí thế ấy.
• Lòng an thì mắt sáng.
• Tâm lành thì nét mềm.
Người hay oán trách thường có ánh nhìn nặng. Người sống biết, đủ thường có vẻ điềm nhiên rất riêng, không ai cũng cảm được.
Phúc khí không làm khuôn mặt hoàn hảo, nhưng làm khuôn mặt có thần. Có những người không cần trang điểm nhiều, không cần ăn mặc cầu kỳ, nhưng đứng vào là thấy ấm. Ngược lại, có người rất chỉn chu, nhưng nhìn lâu vẫn thấy lạnh. Sự khác nhau nằm ở bên trong, không nằm ở lớp ngoài.
Nhìn dung mạo mà biết phúc khí là nhìn tổng thể: Ánh mắt có yên không, nét mặt có thư không, lời nói có mang theo sự tử tế không.
Người có phúc thường ít gấp, ít gồng, ít phải chứng minh. Họ không cần hơn ai, nên nét mặt không căng. Họ sống thuận, nên khí không nghịch.
Dung mạo cũng thay đổi theo năm tháng. Không phải vì tuổi tác, mà vì cách đối diện với đời. Người chịu tu sửa, biết quay về với mình, biết bớt sân si, bớt so đo, thì càng lớn càng dịu. Ngược lại, người sống trong ganh ghét, bất mãn, thì càng lớn nét càng cứng, dù trẻ đến đâu.
Phúc khí không đến từ việc cầu xin cho nhiều, mà đến từ việc sống sao cho đúng. Mỗi lần giữ được một cơn giận, phúc tăng một chút. Mỗi lần nói được một lời lành, khí sáng thêm một phần. Mỗi lần chọn điều tử tế khi có thể chọn điều khác, dung mạo lại mềm đi rất nhẹ.
Rồi đến một lúc, ta hiểu: Dung mạo là tấm gương rất thật của đời sống nội tâm. Không giấu được lâu. Không che được mãi. Thứ hiện ra sau cùng luôn là cách mình đã sống.
Nhìn dung mạo mà biết phúc khí. Không phải để phán xét người khác, mà để tự soi mình mỗi ngày..


Nhận xét
Đăng nhận xét