Người có đức, ắt sẽ có phúc!

Người có đức, ắt sẽ có phúc!
“Đức” có nghĩa là đạo đức, phẩm đức, phẩm hạnh. Những tính tốt như chân thành, kiên trì, nhẫn nại, vị tha,... đều được gọi là “đức tính”.
Tương tự như vậy, “đạo đức” còn được hiểu là khi vị tha của chúng ta lớn hơn tính vị kỷ, là khi chúng ta biết làm lành tránh dữ, gieo trồng thiện phước, sẻ chia và giúp đỡ người khác chứ chẳng phải khư khư giữ lợi cho riêng mình.
Người hay làm điều thiện, tấm lòng bao dung lại được gọi là người “đức độ”. Trong xã hội từ xưa đến nay, nếu ai muốn sống một đời bình an và hạnh phúc thì tất thảy đều phải biết “tu dưỡng đạo đức”.
Cổ nhân cũng đã dạy rằng: “Người có đức, ắt có phúc, người vô đức, ắt gặp họa”. Chỉ khi nào có đạo đức, có tấm lòng nhân ái, thiện lương thì phước báu và hạnh phúc mới thật sự xuất hiện.
Thế nhưng phước báu không phải ở trên thân người khác, cũng không phải ở nơi nào xa xôi, mà ở ngay chính bản thân mình, ở tu dưỡng hàng ngày tích lũy mà thành.
Vì vậy, mỗi ngày phải tự phản tỉnh, kiểm điểm bản thân: Tâm hại người, hại muôn loài hay môi trường thiên nhiên, nhất định không được có. Mỗi ngày, trong mỗi việc làm cần suy nghĩ xem mình đã có tâm giúp người, lượng thứ cho người chưa?
Song song đó là phải có tâm mong cầu học hỏi, phát triển trí tuệ, khai mở những góc nhìn đúng đắn trong cuộc đời. Vì chỉ có như thế, những việc làm khởi phát từ tâm ý thiện lành của ta mới thật sự đem lại điều tốt đẹp cho nhân gian và muôn loài.



Nhận xét

Bài đăng phổ biến