TỐT QUÁ CŨNG KHÔNG TỐT

TỐT QUÁ CŨNG KHÔNG TỐT
Ở đời, tử tế là một điều đáng quý, nhưng tử tế quá mức đôi khi lại khiến mình chịu nhiều thiệt thòi. Mọi người cứ nghĩ rằng chỉ cần mình sống tốt, sống chân thành thì người khác cũng sẽ đối xử lại bằng sự chân thành ấy. Thực tế không phải lúc nào cũng vậy. Có người trân trọng lòng tốt, cũng có người chỉ quen nhận mà chẳng bao giờ nghĩ đến việc cho đi.
Một người luôn sẵn lòng giúp đỡ, luôn nhận phần thiệt về mình, luôn bỏ qua lỗi lầm của người khác rất dễ khiến người ta hình thành một thói quen: cứ cần là tìm đến, cứ làm sai là chờ được tha thứ, cứ gây tổn thương rồi lại nghĩ rằng mình sẽ bỏ qua. Lòng tốt nếu cho đi không đúng chỗ, không đúng người, lâu ngày chẳng còn được xem là sự tử tế nữa, mà bị mặc nhiên coi như trách nhiệm của mình.
Có những lúc mình giúp một người vượt qua khó khăn, họ nhớ ơn. Nhưng cũng có những lúc mình giúp quá nhiều, người ta lại quên mất rằng mình cũng có giới hạn. Một lần nhường nhịn là bao dung, nhiều lần nhường nhịn có thể khiến người khác nghĩ rằng mình yếu thế. Một lần tha thứ là rộng lòng, nhưng liên tục tha thứ cho cùng một lỗi lầm có thể khiến người khác không còn sợ mất đi sự tử tế của mình.
Sống tốt không có nghĩa là ai nhờ cũng giúp, ai nói gì cũng nghe, ai làm tổn thương cũng cố giữ. Mình có quyền từ chối những điều khiến bản thân mệt mỏi. Có quyền rời xa một mối quan hệ chỉ mang đến tổn thương. Có quyền ngừng cho đi khi nhận ra sự chân thành của mình đang bị xem nhẹ.
Người tử tế cần có nguyên tắc. Thương người nhưng đừng quên thương mình. Bao dung nhưng đừng dung túng. Giúp đỡ nhưng đừng biến mình thành chỗ dựa vô điều kiện cho một người không chịu tự đứng lên. Cho đi bằng tấm lòng, nhưng cũng cần dùng lý trí để biết điều gì nên cho, ai đáng để mình trao gửi và đâu là giới hạn cần giữ.
Nhiều người cả đời sợ người khác buồn nên luôn nhận phần thiệt về mình. Đến lúc mệt mỏi, tổn thương, họ mới nhận ra mình đã quá dễ dãi với người khác và quá khắt khe với chính mình. Tử tế không phải là chịu đựng tất cả. Tử tế đúng cách là không làm hại người, cũng không để người khác tùy ý làm hại mình.
Đừng vì muốn được tất cả mọi người yêu quý mà sống trái với lòng mình. Người thật lòng sẽ hiểu những giới hạn của mình. Người chỉ quen với việc nhận sẽ khó chịu khi mình bắt đầu biết nói “không”. Điều đó không có nghĩa mình thay đổi theo hướng xấu đi. Chỉ là mình đã biết đặt sự tử tế vào đúng nơi cần đặt.
Tốt là một phẩm chất. Nhưng tốt có nguyên tắc mới là bản lĩnh. Lòng tốt đáng quý nhất khi nó xuất phát từ tự nguyện, được trao đúng người, đúng lúc và không khiến chính mình trở thành người phải chịu tổn thương.



Nhận xét

Bài đăng phổ biến