TÍCH ÂM ĐỨC, TÍCH PHÚC LÀ GIEO CHO MÌNH MỘT ĐỜI BÌNH AN

TÍCH ÂM ĐỨC, TÍCH PHÚC LÀ GIEO CHO MÌNH MỘT ĐỜI BÌNH AN

Tiền bạc có thể kiếm được rồi mất đi, danh tiếng có lúc lên cao rồi cũng có ngày nhạt dần, địa vị hôm nay còn, ngày mai chưa chắc giữ được. Riêng phúc đức và âm đức lại nằm ở một tầng khác. Đó là những điều mình âm thầm gieo vào cuộc sống qua từng cách đối nhân xử thế, từng lời nói, từng việc làm, từng lựa chọn giữa lợi ích của mình và sự tổn thương của người khác. Có những việc chẳng ai biết, chẳng ai khen, chẳng đem lại lợi ích trước mắt, nhưng vẫn đáng làm vì mình biết đó là điều tử tế.

Tích âm đức không nhất thiết phải làm những việc lớn lao. Đôi khi chỉ là thấy người khó khăn thì giúp trong khả năng, thấy người khác đang đau thì bớt một lời cay nghiệt, biết chuyện riêng của ai thì giữ kín, có thể lấy phần hơn nhưng biết nhường lại, có cơ hội trả đũa nhưng chọn bỏ qua. Một người có khả năng làm người khác tổn thương nhưng biết dừng lại, đó cũng là đang tích đức. Bởi có những điều xấu mình hoàn toàn có thể làm, chỉ vì còn biết giữ lòng nên mình không làm.

Tích phúc cũng bắt đầu từ những điều rất gần. Sống tử tế với cha mẹ, giữ nghĩa với anh em, có trách nhiệm với gia đình, làm ăn giữ chữ tín, nhận được ân tình thì biết nhớ, mắc lỗi thì biết sửa. Đừng nghĩ phúc chỉ nằm trong tiền bạc hay những việc thiện được nhiều người nhìn thấy. Một gia đình còn thương nhau, lúc khó khăn vẫn có người bên cạnh, lúc thất thế vẫn có người đưa tay, lúc đau ốm vẫn có người chăm sóc, đó đã là một thứ phúc rất lớn.

Nhiều người cả đời lo tích tiền cho con, tích đất cho cháu, tích tài sản để dành. Điều ấy rất đáng quý, nhưng tài sản lớn đến đâu cũng chưa chắc giữ được một gia đình nếu con người bên trong thiếu tình nghĩa. Một gia đình có thể chia nhau một mảnh đất, một khoản tiền, một căn nhà, nhưng nếu anh em mất lòng tin thì tài sản ấy cũng dễ trở thành nguyên nhân của tranh chấp. Trái lại, một gia đình biết nhường nhịn, biết thương nhau, biết giữ đạo nghĩa, dù vật chất chưa nhiều vẫn có nền tảng để đi xa. Cha mẹ để lại cho con tiền bạc là một phần gia tài, để lại cho con cách sống tử tế mới là thứ có thể theo con suốt đời.

Phúc đức còn nằm trong cách mình đối xử với những người không đem lại lợi ích cho mình. Khi một người còn tiền, còn quyền, còn địa vị, rất nhiều người có thể tìm đến. Đến lúc họ thất thế, ai còn ở bên mới biết đâu là tình thật. Vì vậy, đừng coi thường người nghèo, đừng khinh người yếu thế, đừng đối xử tệ với người đang làm thuê cho mình. Một người có địa vị nhưng biết tôn trọng người khác vẫn đáng kính hơn một người chỉ biết dùng quyền lực để khiến người khác sợ mình.

Có một thứ âm đức rất sâu nằm ở việc giữ miệng. Chuyện người khác kể riêng thì đừng đem đi kể lại. Khuyết điểm của người khác biết rồi thì đừng lấy ra làm trò mua vui. Khi đang nóng giận, một câu nói có thể làm tổn thương một người nhiều năm. Có những mối quan hệ mất đi chẳng phải vì chuyện quá lớn, chỉ vì một lời nói thiếu suy nghĩ đúng vào lúc lòng người đang yếu. Giữ được một lời cay nghiệt trong miệng đôi khi cũng là giữ phúc cho chính mình.

Tích đức còn là biết dừng trước lòng tham. Có những khoản lợi mình lấy được nhưng người khác sẽ chịu thiệt. Có những mối quan hệ mình chen vào thì một gia đình sẽ tan vỡ. Có những món tiền kiếm được bằng cách lừa dối sẽ khiến lòng mình bất an. Có những chiến thắng phải giẫm lên người khác mới có được, nhưng cái giá phải trả thường nằm ở chữ tín và lòng người. Làm ăn bằng năng lực, kiếm tiền bằng sức mình, sống ngay thẳng trong những lúc chẳng ai kiểm soát, đó mới là cách tích phúc bền lâu.

Phúc cũng không phải một món hàng để mình làm việc thiện rồi chờ cuộc đời trả lại ngay lập tức. Hôm nay giúp một người, ngày mai chưa chắc có người giúp mình. Hôm nay sống tử tế, ngày mai vẫn có thể gặp chuyện không thuận. Nhân quả không vận hành theo cách tính toán đơn giản như một cuộc mua bán. Điều quan trọng hơn nằm ở việc mỗi lựa chọn đều đang tạo nên con người mình. Chọn tham lam nhiều lần, lòng tham sẽ lớn. Chọn sân giận nhiều lần, tâm sẽ nặng. Chọn tử tế nhiều lần, lòng sẽ nhẹ. Cách mình sống hôm nay sẽ dần tạo nên cách cuộc đời mình được người khác đối đãi.

Đời người rồi sẽ có lúc cần đến tình nghĩa hơn tiền bạc. Có lúc một lời hỏi thăm quý hơn một món quà. Có lúc một người chịu ngồi bên cạnh mình trong lúc khó khăn đáng giá hơn rất nhiều người từng nâng ly chúc tụng khi mình thành công. Đến những thời điểm ấy, người ta mới thấy những gì mình từng gieo xuống qua năm tháng có giá trị thế nào.

Vì thế, tích âm đức chẳng cần bắt đầu từ điều gì quá lớn. Hãy bắt đầu bằng việc không hại người khi mình có thể làm vậy, không tham thứ không thuộc về mình, không phản bội lòng tin, không làm nhục người yếu thế, không nói những lời khiến người khác đau chỉ để mình hả giận. Giúp được ai thì giúp trong khả năng. Cho được gì thì cho bằng sự chân thành. Sống có trước có sau, biết ơn người từng giúp mình, biết sửa khi mình sai và biết nhường một bước khi sự hơn thua chẳng đem lại điều gì tốt đẹp.

Một đời người có thể tích được rất nhiều tiền, nhưng tài sản quý nhất vẫn là lòng tin, tình nghĩa và sự thanh thản trong chính mình. Có tiền là một dạng giàu có. Có người thương mình thật lòng là một dạng giàu có khác. Có một gia đình biết yêu thương, lúc khó khăn không quay lưng với nhau, đó là phúc. Làm điều đúng khi chẳng ai nhìn thấy, giữ lòng ngay cả khi trước mắt có lợi ích lớn, đó là âm đức.

Cứ sống tử tế từng ngày, làm điều tốt trong khả năng, bớt một phần tham, bớt một lời ác, thêm một chút bao dung, thêm một chút nghĩa tình. Những điều nhỏ bé ấy tích lại qua năm tháng sẽ thành nền phúc cho chính mình và cho cả gia đình. Phúc không cần phô ra cho thiên hạ biết. Âm đức càng không cần kể công. Điều mình âm thầm gieo xuống cuộc đời hôm nay, có thể một ngày sẽ trở thành bàn tay nâng đỡ mình trong lúc mình yếu nhất.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến