TRƯỞNG THÀNH

ĐÃ BƯỚC RA ĐỜI, PHẢI NHỚ KỸ:
Giận nhưng không nói lời làm tổn thương: Tu dưỡng.
Không thích vẫn hoàn thành việc cần làm: Trách nhiệm.
Buồn nhưng không để mình chìm trong buồn bã: Bản lĩnh.
Gặp khó vẫn không quay đầu: Kiên định.
Biết sợ nhưng vẫn dám bước tiếp: Can đảm.
Mệt nhưng biết nghỉ rồi tiếp tục: Ý chí.
Thất bại nhưng không tự phủ nhận chính mình: Nghị lực.
Bị hiểu lầm nhưng không vội thanh minh với tất cả mọi người: Điềm tĩnh.
Bị tổn thương nhưng không lấy tổn thương làm lý do để làm đau người khác: Độ lượng.
Có năng lực nhưng không cần phô trương: Khiêm nhường.
Có tiền nhưng không xem thường người nghèo khó: Nhân cách.
Có quyền nhưng vẫn biết giữ giới hạn: Đức độ.
Thấy người khác hơn mình mà không ganh ghét: Tu tâm.
Có thể trả đũa nhưng chọn im lặng đúng lúc: Trí tuệ.
Biết một người không còn muốn đồng hành nhưng vẫn bình thản buông tay: Thấu hiểu.

Trưởng thành không phải là lúc con người không còn cảm xúc.

Là khi có đủ lý do để nóng giận nhưng vẫn biết giữ lời. Có đủ lý do để buông xuôi nhưng vẫn làm điều mình cần làm. Có đủ tổn thương để trở nên cay nghiệt nhưng vẫn chọn sống tử tế.

Không phải cảm xúc biến mất, mà lý trí đã đủ mạnh để dẫn đường cho cảm xúc.

Đó chính là TRƯỞNG THÀNH.



Nhận xét

Bài đăng phổ biến